Chiều hôm đó, là tháng bảy với bầu không khí mọi người ai cũng hân hoan vui vẻ vì vừa chuyển về nhà mới, “bố ơi nhà mới rộng rãi thích thế nhở” các con tôi hào hứng mừng vui.
một thông tin tôi nhận được đã xé toạc bầu không khí làm năm, rồi sau đó gấp lại tiếp tục xé làm 10, làm 20, rồi lại xé làm 40…
“Mình ơi, tớ đã cho Trang gặp Bố nó” vợ tôi nhẹ nhàng lựa nói.
Thời gian như ngừng lại 5 giây, tôi hít một hơi thật sâu, lấy lại bình tĩnh.
“Tại sao điều đó xảy ra?” nhẹ nhàng tôi hỏi.
“Thứ nhất là con muốn gặp Bố đẻ nó mình ạ, thứ 2 là tớ muốn con được tiếp thêm sức để chuẩn bị kỳ thi lớp 12 Đại học”.
Mặc dù điều này tôi đã chuẩn bị từ lâu 14, từ nhiều năm trước “Khi con lớn nếu con muốn tìm Bố để và muốn biết đó là ai, Bố sẽ cùng con đi tìm”. Tôi thường nói như vậy
Thế nhưng trái tim tôi như ngừng lại, rồi loạn nhịp, tâm trí lúc đó cảm thấy rối bời mất ít cũng 5 giây. Sau khi hỏi cặn kẽ hơn tôi bèn vùi đầu vào công việc cho nhanh quên đi.
Tối hôm đó, nỗi đau MẤT MÁT bắt đầu có chỗ để hành hạ tôi, lồng ngực tôi bắt đầu quặn lại, nhịp thở lên xuống như bậc thang, tôi cố gắng chấn tĩnh lại và thầm an ủi mình “mọi thứ rồi cũng qua thôi” “thách thức lại đến để giúp mình trưởng thành hơn đây”.
Đêm đến sự day dứt bắt đầu gặm nhấm, nó nhen nhóm kể từ khi chiều, “Bởi vì anh ấy biết mặt mũi tớ nên tớ cần biết mặt bố Trang là ai?” Sau khi nói ước nguyện với Vợ mình xong thì tôi biết được rằng Anh ấy là một người Thành công, là Chủ tịch một tập đoàn lớn, tôi ko muốn so sánh, nhưng thật sự Giàu rất giàu. Trong vòng tròn sự ganh tị áp đảo 80% sự tự hào
Phải thú thật rằng, chính điều này khiến cho tôi day dứt, day dứt “đối thủ của mình lớn thật”. Rồi Anh ta cướp Vợ mình thì làm sao? Nỗi đau đạt đến đỉnh điểm thì cùng là khi gà cất tiếng gáy.
“Nguyên đêm qua tớ ko ngủ được” sáng hôm sau tôi nói với vợ. Linh cảm của một người 13 năm chung sống mách bảo rằng ck mình đã trải qua một đêm tệ rất tệ, và cô ấy ko biết an ủi tôi ra sao bằng cái nhìn Yêu thương.
TÔI NHẬN RA RẰNG ANH TA ĐẾN ĐỂ TIẾP TỤC TIẾP SỨC CHO HÀNH TRÌNH CUỘC ĐỜI TÔI CHỨ KHÔNG PHẢI ĐỂ LẤY ĐI THỨ GÌ HẾT VÀ TÔI CŨNG TIẾP SỨC CHO HÀNH TRÌNH TIẾN VỀ PHÍA TRƯỚC CỦA ANH ẤY. BỞI VÌ SỰ THẬT LÀ SỰ THẬT VÀ NÓ KO BAO GIỜ CÓ CÁNH.
Tôi gọi vợ vào phòng khách để nói chuyện nội dung như sau:
“Tớ không đồng ý việc mình nói chuyện và gặp gỡ Bố Trang, nhưng tớ hoàn toàn ủng hộ việc Trang cần được Bố đẻ yêu thương.” Bởi vì gia đình là của ta, và việc của ta là phải gìn giữ nó.
Tôi chọn nói toạc hết ra những gì kìm hãm bên trong, để giải phóng bản thân mình.
Đến trưa tôi mang một Âu nước tới gần vợ, thả hòn bi vào trong và nói. Đây chính xác là mô tả về Cảm xúc của tớ vào lúc này mình hiểu chứ, có lẽ chỉ 2 ngày thôi sẽ ỔN ĐỊNH lại thôi, và tôi thơm vào trán cô Ấy.
Hai ngày sau mọi thứ dần ổn trở lại, và những ngày tiếp theo tôi cảm thấy mình yêu Vợ hơn, yêu con gái hơn… tôi chân trọng cuộc sống hơn, yêu công việc hơn, và đặc biệt tôi lên kế hoạch chi tiết cho thời gian của mình thức dậy từ 4h30 sáng và đi ngủ lúc 10h30 để biến đổi bản thân trở nên tuyệt vời hơn, trở thành con người mà tôi muốn trở thành.
Cho đến hôm nay, tôi có thêm hàng trăm mối quan hệ chất lượng và nhận nhiệm vụ trở thành một Chủ tịch trong câu lạc bộ doanh nhân.
PHÍA BÊN KIA NỖI SỢ LÀ CON NGƯỜI BẠN MUỐN TRỞ THÀNH.
P/s: Đừng sợ cảm giác mất mát hãy đi xuyên qua nó biến nó thành động lực, thành VŨ KHÍ bí mật của bạn phải không Chị M.
Vì sự thành công của bạn
Ngô Duy Tiến Dũng.