Ngô Duy Tiến Dũng Hành Trình Đạp Xe Xuyên Việt Tự Hào Là Người Việt Nam

Ngày 0: Một tay mơ đã chuẩn bị những gì trước khi bắt đầu hành trình đạp xe xuyên Việt.

 

Tại sao lại có hành trình thành công

 

Giúp tôi khám phá giới hạn bản thân

Giúp tôi 

 

 

Ngày 1: Quyết định thay đổi cả hành trình (Kỹ năng ra quyết định)

 

Tân Phú, Hồ Chí Minh – Hắc Dịch, Vũng tàu

 

Ngày 2: Thử thách đầu tiên (Thăng Long và cô chủ nhà nghỉ tuyệt vời)

Hắc Dịch Vũng Tàu – Lagi, Bình Thuận

 

Ngày 3: Muốn có được điều mình muốn, hãy đánh bại họ bằng nụ cười (gặp toàn người tốt)

 

Lagi,  Bình Thuận -TP Phan Thiết, Bình Thuận

 

Ngày 4: Lạc đường, quên đồ và dốc chụp được nhiều ảnh đẹp, nhưng là một ngày may mắn

Tp Phan Thiết, Bình Thuận – Phan Rí

 

Ngày 5: Hé lộ năng lượng của tương lai, Đồi cát Ninh Thuận

Phan Rí – Phan Rang

 

Ngày 6: Năng lượng bền vững và Bài học từ ông chú 78 tuổi.

Phan Rang – TP Cam Ranh – Nha Trang

 

Gió rất nhiều gió ở nơi đây…

Một buổi sáng như bao ngày bình thường, tôi đóng gói đồ đạc và lên đường, khi đi được vài km bắt đầu tôi thấy gió, rồi vẫn là gió, lấp ló xa xa những cánh quạt khổng lồ “10 tầng nhà” đang quay (tôi đoán vậy), và một cánh đồng toàn những chiếc tuabin gió xuất hiện.

 

Bạn nghĩ xem, những doanh nghiệp nào đang tiên phong xây dựng nhà máy điện gió này, tôi tin rằng đây là khoản đầu tư bền vững, vì quạt gió có thể thay thế, những địa thế của Phan Rang thì ko thể thay đổi.

 

===> NGƯỜI TIÊN PHONG LUÔN ĂN CẢ.

 

Sau khi đàm phán thành công bát bún 10k ( nhiều rau sống), tôi “oánh chén” no nê như thể cả tháng mới được bát bún

“Mà cũng thế thật ý nhỉ”

 

Tôi ngồi lại bên hiên một ngôi nhà, và viết bài cũng như làm những công việc của một doanh nhân online. May mắn thay lại ngồi đúng nhà ông chú tốt bụng văn võ song toàn, làm thơ hay, hát giỏi, chú 78 tuổi mà ngỡ 60 tuổi, mời tôi vào nhà thưởng thức rượu vang, (chú này cũng mê phượt), chú cho tôi xem ảnh chú đi Mỹ liên tục, đặc biệt lại là chú vợ của ca sĩ nổi tiếng.

 

Trong khoảng 2 tiếng đồng hồ trò chuyện, chú dạy cho tôi điều tâm đắc sau: 

 

“Khi tới một nhà dân, nếu nhà họ có dơ, bạn thấy vậy, cầm chổi lên quét dùm, với mình như vậy là sạch sẽ, nhưng với người ta như vậy lại có khi là khinh người ta bẩn”  chú nói

 

“Hãy coi cuộc sống là một bộ phim, và bạn là diễn viên đóng được mọi vai”

 

===> Bài học là hãy trở thành một người linh hoạt với mọi hoàn cảnh, hệt như nước mềm mại, lại tồn tại được ở mọi nơi, nhưng lại hệt như sắt cứng rắn khi cần.

 

Cuối cùng tôi ghé lại một nhà nghỉ TP nha Trang, với giá bất ngờ 100k một đêm, sau khi đàm phán mặc cả.

 

Ngày 7: Biết rõ ai có điều mình muốn, cho họ điều họ muốn, và hỏi điều mình muốn cho đến khi được điều mình muốn

 (Nha Trang – TX Ninh Hoà)

 

Những dòng nhật ký này được viết tại phòng nghỉ bình dân, nhưng sạch sẽ giá 100k, ngoại ô thị xã Ninh Hoà

 

Sáng nay tôi nán lại TP Nha Trang, thú thật rằng đêm qua tôi quyết định như vậy. 

 

Khi đi ăn trưa, tôi gọi xuất cơm tấm Nha Trang 20k (rẻ nhỉ), ngồi trò chuyện 1 lúc, ông bà chủ quán cơm mời tôi ăn cơm chưa cùng luôn, thế là được ăn thêm cả bữa mực khô muối “đậm miệng”, nhà ông bà chủ cũng giống tôi 1 gái và 2 trai, ấy thế vui vui mồm bà chủ bảo, lát chị gói thêm xuất cơm mang đi tối mà ăn, 30p rồi 1 tiếng trôi qua, “chị ơi, nãy chị bảo cho em xuất cơm nhỉ” vừa gãi đầu tôi vừa khéo nói.

 

Vậy là có xuất cơm tấm ngon để ăn tối.

 

Giờ tôi đi ăn và edit video để phục vụ các bạn đây.

 

Ngày 8: Bài học từ những người chủ nhà nghỉ

 

Tx Ninh Hoà, TP Tuy Hoà

 

Khi bạn gặp khó khăn trong cuộc sống, bata kỳ ai gặp bạn họ sẽ đều muốn rang tay giúp đỡ bạn, chỉ cần họ hiểu được rằng bạn đang đi về phía trước.

 

Khi đặt chân vào nhà nghỉ, sự niềm nở và nhiệt tình là điều tôi nhận được rõ ràng, từ nhân viên tới chủ, tộ không biết tại tôi là người năng động, hay tại họ thấy tôi họ thương mến, hay bởi lòng họ như vậy sẵn rồi, nhưng bài học tôi nhận được đó là lòng nhân ái có mặt ở khắp mọi nơi, nếu gặp khó khăn họ sẵn sàng giúp đỡ bạn.

 

TÔI TỰ HÀO MÌNH LÀ CON NGƯỜI VIỆT NAM

 

Ngày 9: Ra quyết định nhanh chóng để có nhiều thời gian hơn.

Tp Tuy Hoà – TX Sông Cầu Phú Yên 75km

 

Kế hoạch ngày hôm nay không rõ ràng, ngay từ đầu tôi nửa muốn đi tới 88km tới thẳng TP Quy Nhơn, nhưng cứ lưỡng lự đến tận cuối cùng tôi quyết định mình dừng chân tại TX Sông Cầu.

 

Bạn biết đó, nếu tôi ra quyết định sớm thì tôi vẫn thừa sức để về Quy Nhơn, nhưng vì ko ra quyết định sớm khiến cho tôi lựa chọn 75km

 

Nhưng vẫn là một ngày tuyệt vời, và tôi hoàn thành xuất sắc với 75km. Gặp những người tuyệt vời giúp đỡ.

 

Khi được bà chủ quán cơm cho suất cơm và nước, tôi mang nước đổi được 4 cái bánh.

 

Hôm nay có thể nói là một ngày tôi được ăn thật nhiều.

 

Giờ tôi ăn tiếp 2 cái bánh đây :))

 

Ngày 10: Hãy chấp nhận sự khác biệt của người khác.

 

TX sông cầu – Quy Nhơn – TT Phù Mỹ  Bình Định 74km

 

Một ngày đạp nhiều nắng và gió cuối cùng tôi cũng dừng chân tại một căn phòng ít được chăm sóc lau dọn bên trong một khách sạn lớn (ở khu vực) tất nhiên rồi giá 100k sau khi đàm phán như hơi thở. 

 

Khi tắm rửa tôi di chuyển xuống để ăn cơm, một bà chủ hằng hặc không chịu bán cho tôi xuất cơm như tôi muốn, tôi đành phải ăn xuất 25k, nhưng khá đầy đặn, nhưng dù có khó tính đến mấy tôi vẫn đánh bại bà ta bằng nụ cười của mình, và chấp nhận rằng đó là một phần không thể thiếu của cuộc sống, 

 

giấc ngủ ngon và mục tiêu của tôi là thứ ĐẶC BIỆT QUAN TRỌNG với tôi lúc này.

 

Ngày 11: Hãy đánh bại bằng nụ cười

 

TT Phù Mỹ, Bình Định – TT Đức Phổ, Quảng Ngãi 80km

 

Sau khi hoàn thành 48km trong 3h đồng hồ, tôi quyết định nghỉ chân tại một trạm xăng, với một nụ cười tươi -_-

 

“cho em dừng chân nhờ ở đây được không?”

sau khoảng 5 phút bỗng một cô khoảng 60 tuổi hỏi “cháu ăn cái này không”, 

 

“quả lê ki ma đó à cô, cháu ăn” tôi từ tốn đáp 

 

Ăn tới quả thứ 3, “ngày nhỏ cô ăn nhiều nên bị nóng, cháu cẩn thận nha”.

 

Tôi hiểu đây là một người tốt mà tôi may mắn gặp trên đường.

 

Điều tuyệt vời hơn…lại đến

 

Sau làm xong những công việc marketing cần phải làm, bỗng “cháu có ăn cơm không?” cô nhẹ nhàng hỏi.

 

Mắt sáng rực “cô nấu nhiều chứ ạ, nhiều thì cháu xin bát”

 

Bữa cơm chỉ với canh mướp, và thêm chút nước cốt cá nhưng đậm không khí gia đình.

 

Một buổi sáng thật tuyệt vời, vì ăn xong cơm còn lại cô đóng vào hộp nhỏ cho tôi cầm đi.

 

Những bước đạp nhẹ tênh vào buổi chiều cũng đưa tôi tới đích, địa phận Quảng Ngãi là điểm nghỉ. Một bà chủ khó tính, không muốn cho tôi nghỉ lại với giá 100k, nhưng bạn biết đấy, một nụ cười tươi, và hỏi cho bằng được điều mình muốn là Vũ khí bí mật của mọi sự đàm phán, à quên kèm chai nước lọc to của một người cho tôi khi đi trên đường.

 

Và tôi đã có một ngày tuyệt vời, hoàn thành xuất sắc các mục tiêu quan trọng của hành trình.

 

Ngày 12: Bài học từ một ngày mưa gió

Quảng Ngãi – Tam Nghĩa, Quảng Nam (80km)

 

5h sáng tiếng mưa lớn đã len lỏi đánh thức tôi dậy, nghĩ bụng hôm nay khởi hành muộn hơn 30 phút chờ ngớt mưa. Thế nhưng những cơn mưa lớn và gió to cản tôi và người bạn đồng hành khiến những bước đạp như thể đang leo dốc “một ngày tồi tệ chăng!” nghĩ bụng như vậy.

 

Sau 48km mục tiêu, tôi dừng chân tại một quán nước với giá cafe 10k một cốc, như “mở cờ” trong bụng hân hoan suốt 3 giờ đồng hồ, chỉ tiếc rằng tôi đã không quyết định xin một bữa cơm từ cậu chủ quán nước có khuôn mặt “thánh thiện”.

 

Và khi kết thúc hành trình 80km sự hân hoan nhân lên đồng nghĩa với niềm vui nhân đôi, khi tôi hoàn tất thương vụ đàm phán phòng nghỉ chỉ với 80k. Đây là một căn phòng sạch và đẹp nhất “tựa ba sao” mà tôi từng được ở trong 12 ngày của hành trình xuyên Việt.

 

P/s: Khi khó khăn đến cũng có nghĩa rằng đó sẽ là một sự khởi đầu tuyệt vời mới.

 

Ngày 13: Làm gì khi gặp người tốt và bài học từ bát phở 15k

Tam Nghĩa Quảng Nam – Hội An (70km)

 

Cầu cửa đại như cái tên của nó, thật sự ấn tượng đối với bất kỳ ai đặt chân qua, hình ảnh Hội An tuyệt vời, tôi đã nghĩ rằng mình cần mua một ngôi nhà ở Quảng Nam Đà Nẵng. Tôi yêu nơi này.

 

Sau khi thuê được một phòng nghỉ với giá rẻ 80k, chúng tôi tiến vào phố cổ Hội An lần đầu tiên. Bài học tuyệt vời xuất hiện cách phố 3km, chúng tôi vào quán phở và hỏi ý muốn ăn bát phở 15k, người ta đuổi tôi đi, tôi tiếp tục hỏi thêm lần 2 lần 3, nhưng “xua tay” là điều tôi nhận được, 

 

bỗng!!! “ăn đi, anh gửi tiền cho” giọng một người đàn ông trung niên ân cần cất lên, cảm ơn nhân 4 lần có lẽ là hơn vậy đó là cách tốt nhất để đáp trả lòng tốt của anh ấy.

 

Ông bụt xuất hiện khi bạn nỗ lực không ngừng là bài học tuyệt vời, và hãy luôn làm hết mình để có được điều mình muốn nhé.

Ngày 14: Thưởng và ăn mừng thành quả giữa chặng và không quên Biến mọi bước đi thành trao giá trị và truyền cảm hứng 

Hội An – Đà Nẵng 40km

 

Khi hoàn thành hơn 1 nửa chặng đường ngày 14/28 tôi và người bạn đồng hành quyết định thưởng cho nhau một ngày tuyệt vời nhất kể từ khi khởi hành, quãng đường còn lại là khoảng 40km, uống thứ thức uống mà mình muốn, đặc biệt hơn nữa làm việc ở một bãi biển mà mình thích thú, đó chính là Biển Đà Nẵng.

 

Vẫn duy trì thái độ niềm nở, tích cực và những ngôn từ gần gũi một bữa cơm thịt rang ngay giữa bờ biển từ anh chủ quán Cafe, thêm nữa tôi và anh trở thành những người bạn trên mạng xã hội.

 

Kết thúc một ngày tuyệt vời của một nửa hành trình là một căn phòng nghỉ sạch sẽ, thoáng đáng, có chút hiện đại, với giá không thể tuyệt vời hơn sau khi sử dụng tuyệt chiêu đàm phán.

 

Ngày 15: Sẵn sàng đối đầu với thử thách để tiến tới mục tiêu

Đà Nẵng – Huế (82km)

 

Dài, cong, gấp khúc, cao, tôi dùng những từ nay để miêu tả về Hải Vân, con đèo mà tôi vừa chinh phục, điều tuyệt vời hơn cả khi tôi bật chế độ level 7 cao nhất, mạnh mẽ nhất trên chiếc xe của mình (nấc cuối dành cho đôi chân khỏe mạnh).

 

Nếu ví việc hoàn thành chặng đầy ắp thử thách này là một sự thành công, vậy làm thế nào để vượt qua mục tiêu này?

 

Mục tiêu hôm nay vẫn là 48km như mọi ngày, và hoàn thành trong 3h đồng hồ, nhưng tôi không thể lường hết được sự khó khăn mà đèo Hải Vân mang tới, phải mất gần 2h đồng hồ tôi mới chinh phục xong tổng 20km, còn 1h nữa thì làm sao đi nổi 28km đây?

 

May mắn chính nhờ việc vượt đèo, nên đôi chân của tôi đã trở nên mạnh mẽ hơn, và tôi quyết định mình tăng tốc độ lên để về đích cho kịp. Như vậy từ giờ trở đi tôi đã có thể đi nhanh hơn và mạnh mẽ hơn.

 

Cuối cùng mục tiêu không đổi, chỉ có cách làm (đạp) là thay đổi.

Ngày 16: May mắn sẽ luôn mỉm cười với bạn

Huế – Quảng Trị (80km)

 

Không có nhà nghỉ nào bên đường tôi cùng người bạn đồng hành đã di chuyển vài km, thêm hỏi cả những người ven đường họ đều nói rằng quanh đây không có,

 

Phải làm sao đây?

 

Chúng tôi quyết định thuer thách xin nghỉ ở nhà dân, một ngôi nhà lý tưởng xuất hiện giữa những ngôi nhà thưa thớt, vì quan sát thấy có phòng cắt tóc để trống, tôi quyết định vài hỏi, bỗng 2 ông bà cụ ngoài 80 bước ra, họ nhìn tôi như người ngoài sao hoả, và tôi bị từ chối.

 

Không bỏ cuộc chúng tôi tiếp tục ý định xin nghỉ nhà dân, bỗng một ngôi chùa xuất hiện, nó có vẻ mới được xây dựng, nhưng chưa hoàn thành vì thiếu kinh phí, tôi quyết định tiến vào để xin nghỉ lại một đêm. “Chú có ăn cơm luôn không” sư cô ân cần nói. “Tuyệt vời con có” tôi mừng rỡ đáp, 

 

Khi nghĩ đến việc nghỉ ở chùa bạn cảm thấy sao, lạnh lẽo, tôi cũng từng nghĩ vậy. Nhưng ấm áp và ân cần đó là cảm giác mà tôi nhận được khi ở đây, tôi được ăn no nê, ăn sáng với một tô phở bột lọc với nấm vì gì nữa “ngon tuyệt hảo”, lại được mang đồ đi cho cả bữa trưa. 

 

May mắn sẽ luôn mỉm cười.

 

Ngày 17: Sự lặp lại liên tục trở thành thói quen

Quảng trị – Quảng Bình (81km)

 

Nắng, gió, cát, thì dường như đã quá quen thuộc với chúng trong những chặng trước đó rồi, xé gió tiền về phía mục tiêu mà không có chút do dự nào, đặc biệt chúng tôi đã về đích ngoài sự mong đợi.

 

Bài học ở chặng này đó chính là, khó khăn chỉ khi bắt đầu, nếu ta làm đi làm lại điều đó nhiều lần nó trở nên đơn giản.

 

Ngày 18: Luôn sẵn sàng đương đầu với những thử thách mới.

TP Quảng Bình – Quảng Đông/ Quảng Bình (66km)

 

Hôm nay tôi ra một quyết định chưa từng làm bao giờ, với thử thách cảnh màn trời chiếu đất. 

 

Hoàng hôn dần buông xuống bầu trời nơi bác Võ Nguyên Giáp an nghỉ, thời tiết xe xe lạnh, nhưng không khí thì ấm áp, có thêm chút nhộn nhịp đi lại của những chiếc xe tải lớn, tôi lựa chọn cho mình một vị trí phù hợp nhất để nghỉ lại đêm nay, một cây xăng để tiện cho việc vệ sinh cá nhân, và một cửa hàng tạp hoá lớn, vì nơi đây có hơi người ra vào. Tôi không biết sau 8h khi mà đèn xuống cửa hàng đóng cửa, cây xăng đóng cửa, điều gì đang chờ tôi phía trước, nhưng dù đó là gì đi chăng nữa tôi đã sẵn sàng với một đêm đáng nhớ.

 

Hãy luôn sẵn sàng đương đầu với mọi nghịch cảnh trong cuộc sống.

 

Ngày 19: Điểm chung và sự đồng cảm là cầu nối cho mọi mối quan hệ

Quảng Đông (Mộ Bác Giáp) – Cẩm xuyên, Hà Tĩnh (74km)

 

Ngày 20: Chuẩn bị cho đỉnh núi tiếp theo

Hà Tĩnh – TP Vinh, Nghệ An

 

Ngày 21:

TP Vinh, Nghệ An – TX Hoàng Mai, Nghệ An

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *