Thú thật với bạn thời gian vừa qua thật sự là khó khăn đối với tôi,
Chênh vênh
buồn
và dường như không còn muốn quan tâm đến vai trò Chủ tịch BNI.
Tôi hiểu đó là trách nhiệm và không nên cho phép bản thân mình như vậy, tuy nhiên tôi cũng chỉ là một người bình thường.
Điều gì khiến tôi như vậy ư!
Tất nhiên tôi không đổi lỗi cho bất kỳ ai, chắc chắn là như vậy, vậy tại sao?
Nếu hôm đấy tôi sai thì tại sao tôi buồn.
Không tôi không sai trong mọi trường hợp. (nếu tôi nhận sai có nghĩa là tôi đang sợ điều gì đó).
Đầu tiên tại sao PCT không tương tác với tôi khiến tôi cảm thấy tội lỗi, không không đúng, tôi sợ thì đúng hơn, tôi sợ sẽ làm ảnh hưởng đến đại cục.
Và đó là lý do tôi chọn lựa quyết định ngày hôm đó.
NHẬN hoàn toàn sai trái về phía mình.
Tôi không hối hận, tôi tin tưởng rằng tôi không hối hận.
Chỉ có điều tôi không lường trước được hậu quả của việc Hạ thấp cái tôi của mình.
===> Và nếu như tôi đã từng trải qua việc này một cách sâu sắc thì nhất định kết quả sẽ khác, sẽ giảm rơi vào tình cảnh HOẢNG LOẠN.
Nếu có một ngày ai đó trì trích tôi tôi sẽ làm gì? Chỉ có 2 lựa chọn
1, Chấp nhận để người tả chỉ trích ===> Hạ cái tôi, vượt qua nỗi đau và sẽ đáp trả gấp nhiều lần sau đó, để lần sau họ không dám.
2, Không cho phép ai chỉ trích ===> Giữ vị thế và chấp nhận mọi giá cho quyết định này.
Tôi vẫn sẽ lựa chọn theo bối cảnh tình hình để đạt được LỢI ích tốt nhất cho mình khi đó.
===> SUY CHO CÙNG Hạ thấp cái tôi khi cần thiết vì đại cục.
Và tôi đã vượt qua việc bị người khác Chỉ trích và sự hoảng loạn như thế nào?
1, Tin tưởng tuyệt đối vào quyết định của mình ở bất kỳ hoàn cảnh nào đó đều là quyết định tốt nhất tại thời điểm đó.
2, Đối diện với nỗi đau, gọi tên nó và viết nó xuống, và tìm cách vượt qua.
3, Nỗi đau là do bạn đã không chính trực và tôn trọng bản thân mình.
